PDA

View Full Version : Mình đã xa nhau thật sao anh



hababylon
02-03-2011, 11:27 AM
( VN Tin Tức ) Giờ đây tất cả đã là dĩ vãng khi mình đã xa nhau. Xa nhau mà không tìm thấy lý do nào thuyết phục. Nó tự nhiên như cái ngày anh đến với em vậy. Tất cả… có phải chỉ là cơn gió thoảng qua không anh? Nó nhanh tới mức em chưa kịp nói với anh lời cám ơn!

Đã hai tuần rồi em không được anh đánh thức vào mỗi ban mai với những lời yêu thương nồng ấm. Mặc sức cho sự chờ đợi của em. Chiếc điện thoại kia vẫn im lìm đến vô tình. Nhiều lần như thế, em cứ định cầm nó lên nhắn tin cho anh, nói với anh điều gì đó nhưng em không thể. Em yêu anh và rất cần có anh trong cuộc đời này. Nhưng không kịp nữa rồi, anh đã xa em… Có phải đó là cách để anh được yêu thương em trọn vẹn không anh yêu? Cho đến tận bây giờ, khi mà em đã có thể lấy lại bình tĩnh để phân tích mọi vấn đề một cách rành rọt, em cũng không thể tìm đâu ra lí lẽ, vì sao mình xa nhau?

Anh, người đàn ông có trái tim nhân hậu, đã cúi xuống tận cùng nỗi đau của em để yêu thương, sẻ chia. Em đã hạnh phúc biết bao khi anh đến. Những ngày có anh và được anh yêu với tình cảm chân thành, tuy rất ngắn ngủi những đó là những ngày tháng đẹp nhất của em cho đến thời điểm này.

Em là một cô gái kém sắc và kém luôn cả duyên may trong chuyện tình cảm. Ba mươi tuổi, em quyết định rũ bỏ cái quá khứ đau buồn. Tuổi ba mươi em quyết tâm làm lại từ đầu, dù cho nó rất chông chênh nơi phồn hoa đô thị với đầy rẫy những cám dỗ của cuộc sống. Và anh đã đến, anh đến bên em ngay sau khi đọc được câu chuyện buồn của em được đăng trên mạng. Anh thương em và thương cả cái quá khứ đau buồn của em. Rồi mình yêu nhau, tự nhiên như hơi thở vậy. Anh vui mừng thông báo với bố mẹ rằng xuân này sẽ mang con dâu về… Khi nói chuyện với mẹ qua điện thoại em biết được anh đã khoe thật nhiều điều tốt về em, để giúp em lấy điểm. Và vì thế, tuy chưa gặp em nhưng bố mẹ và các anh chị dành cho em tình cảm thật nhiều!!!

Sau già nửa tháng mình trao nhau những lời yêu thương qua điện thoại. Ngày 22/12 mình đã gặp nhau, sau một ngày em về bắc. Em đã thực sự bị choáng ngợp trước một người đàn ông điển trai, có đôi chân mày thánh thiện, có đôi mắt biết nói và nụ cười ấm áp… Em những tưởng anh sẽ bỏ chạy ngay sau khi nhìn thấy em, một con vịt xấu xí. Nhưng không, anh đã xua tan trong em cảm giác tự tị… Anh đã nhìn em như bị thôi miên trong quán phở, nơi mình dừng chân khi em đi đón anh ở cầu vượt Đồng Văn về nhà em ra mắt bố mẹ và các em. Rồi anh nói thật to: “Phương Tâm không xấu, tuy Phương Tâm không cao nhưng nhiều người cũng phải ngước nhìn đó. Tự tin lên, nhìn vào anh nè!”. Anh có biết lúc ấy trong quán hàng trăm con mắt đổ dồn về phía chúng mình không? Nhưng em không thấy xấu hổ tẹo nào cả. Chỉ có cảm giác hạnh phúc trong em là có thật anh yêu ạ!!!

hathieuhuyen
02-03-2011, 11:36 PM
Ô, thế là sao nhể? Lại là ko có lý do, ko có lý do!

Ngô Văn Khoai
03-03-2011, 08:49 AM
oh, mình cũng ko hiểu gì cả... :confused:

gato.deono
04-03-2011, 08:48 PM
oh, mình cũng ko hiểu gì cả... :confused:

thì đơn giản là chẳng thể hiểu được.............:D