leeblue
15-04-2010, 09:16 AM
Hạnh phúc nhỏ nhoi
Một ngày trôi qua êm ả. Cũng như bao ngày khác, Dần đậy thật sớm không biết là đậy sớm để làm gì. Lẩn quẩn xung quanh hiên nhà hết đứng lại ngồi, đi tới đi lui hiếm khi Dần lại thử sức mình trong các bài tập thể dục buổi sáng. Nhâm nhi ly nước lạnh thay trà khi mệt mỏi. Kiểu cách giống hệt với các cụ ta ngày xưa.
Chợt bổng có tiếng gọi vang từ phía trong nhà vọng ra.
Con Dần ! Con Dần đâu rồi ? Vào đây nhanh U có chuyện này muốn hỏi.
Dần biết đó là tiếng của u nhưng không biết có chuyện gì xảy ra trong nhà mình lúc đó.
Nhanh. Nhang lên !
Một lần nữa tiếng u trong nhà vọng ra,
Vâng ạ. Dần đáp lại.
Dần lật đật chạy vội vào nhà, với luôn ly nước trên bàn làm cho nó rơi xuống đát vỡ vụn
Xoảng.
Có chuyện gì mà mới sáng u đã gọi con. Có chuyện gì không hả u ?
Có có chứ. Bộ có chuyện gì tôi mới gọi cô hả ? Mà nè ngày thường tau cũng chưa gọi mày nhé. Con gái như tụi mày bây giờ hư hỏng lắm, Mặt trời lên tận sào rồi mà cũng chưa thấy dậy, mày cũng thế. Mà sao hôm nay mày dậy sớm thế nhỉ ? Dần mày có biết anh Mão mày đi đâu mấy ngày nay không ? Bà lão hỏi.
Anh ấy đi đâu thì mặc kệ anh ấy. Con không thấy. Không thấy cách đây ba hôm rồi. Dần đáp lại.
Vừa dứt lời thì phia xa xa cổng nhà đã thấy thấp thoáng bóng dáng của Mão khập khểnh bước được bước không trông giống hệt người say lê từng bước chân nặng trĩu về nhà.
Cùng lúc đó ông Hai bố của Dần và Mão bước từ nhà trên xuống ngang qua chổ hai mẹ con Dần đang ngồi nói chuyện. Trên tay cầm ấm trà cũ của tối hôm qua xuống bếp để thay ấm trà mới.
Ủa ! Bà ơi ? Bóng ai như bóng thằng Mão. Đúng thằng Mão nhà mình đang đi ngang qua cổng để vào nhà kìa bà. Ông Hai nói trong vội vàng.
Nó, chính nó. Thằng Mão thằng con trai của ông đó chứ còn ai ra ngoài nó. Nó đã đi khỏi cái nhà này ba hôm nay rồi đó ông có biết không ??
Trời ơi ?? Sao mà khổ cái thân già này lắm nè Trời. Chồng với chả con…..! Bà lão than.
Bà ơi! Cái gì cũng phải có đầu có đuôi, có lý có lẽ của nó. Giận quá, nóng quá là mất khôn. Bà có nghe “giận mất khôn” không ?
Nói gì ?? Từ từ à ? đầu với chả đuôi, lý với lẽ. Theo ông người làm cha làm mẹ như mình mà không biết con mình đi đâu trong mấy ngày liền vậy ư ? Ai mà không cảm thấy sót ruột hả ông ?
Quay về với con Dần nó cứ đừng khép núp lum khum ở phái góc giường. Cái giường mà nó hay ngồi mỗi khi nó buồn, nó thơ thẩn ở phía trước hiên nhà.
Chợt.
Chuyện gì, có chuyện gì không mà ầm ỉ lên thể ?? Thằng Mão lên tiếng. Miệng nó nói ra không khác gì giọng nói của một người say, một kẻ bần tiện rách rưới.
Mùi rượu nồng nắc bốc ra từ người Mão khiến cho hai vợ chồng ông Hai phải lên tiếng bức xúc.
Đồ con mất dạy. Mày đi đâu mấy hôm nay mà không thấy mày ngoảnh mặt về ngôi nhà này. Ít ra mày cũng nhớ đến hai ông bà già này mà về một vài lần trong bữa cơm chứ. Sao mày không đi luôn đi, mày còn vác mặt về đây, về ngôi nhà này làm chi nữa. Đồ mất dạy.
Lúc này trên khuôn mặt của hai vợ chồng ông Hai lộ lên một nỗibuồn, một nỗi buồn khôn tả. Buồn cho cái gia cảnh nghèo khó. Buồn cho cái xã hội tồi tàn, địa chủ, ông hương, ông tổng lộng hành khắp nơi. Nỗi buồn lớn nhất là buồn cho đứa con trai duy nhất của mình đua đòi, suốt ngày chơi ăn chơi xa đọa với đám bạn nhà giàu.
Khác với mọi ngày hai vợ chồng thương yêu chìu chuộng đứa con trai duy nhất thì hôm nay hai vợ chồng thay nhau la mắng Mão một cách thậm tệ
Con nằm xấp xuống giường cho thầy. Còn bà, bà lên gian nhà trên mang cây roi tôi để trên đầu tủ xuống đây cho tôi. Tôi phải cho thằng Mão một bài học nhớ đời.
Vừa nói ông lão vừa ho. Một giọng ho đằc trưng của người già, cũng đúng thôi khi mà người lớn tuổi lên cơn tức tối. Ho, khạc nhổ chỉ là chuyện bình thường. Có lúc sẽ dẫn đến cái chết bất cứ lúc nào.
Cho mày chừa này ! Cho mày bỏ cái thói đua đòi này. Ông Hai vừa nói vừa đập cây roi sắc bén vào lưng Mão.
Đau lắm. Nhưng Mão không kêu một lời nào.
Nói về cây roi dùng để đánh Mão, đây là ccây roi di truyền từ đời ông Tổ của Mão để lại dùng khuyên răng con cháu. Những trận đòn kể từ khi có cây roi cũng nhiều lên.
Đánh nhiều. Đau lắm, đau không chịu nỗi nữa Mão ngất đi. Người trức tiếp cầm roi đánh cũng mệt do sức khỏe yếu không còn sức để mà đánh thêm được nữa thiếp đi lúc nào không hay.
Dần vẫn cứ đứng như chổ cũ. Nó đứng như trời trồng không động đậy,giọng nói cũng im. Noa giống như là một người mất hồn, một người không còn cảm giác.
Chỉ thấy thương bà lão vừa lo cho chồng, vừa lo cho Mão đến mức quên cả ăn
Mặt trời giờ cũng đã lên ngang sào
Dần vẫn đứng nguyên chỗ cũ.
Dần ! mày không đi học hả.
Giật mình Dần quýnh lên cuốn cuồng chạy đi học. Nhà giờ đây chỉ có mình bà lão với hai cha con đang nằm bất động. Lắng nhẹ đi khẻ bà lão vác cuốc ra đồng.
Bà lão lại vavs cuốc ra đồng
Ngoài đường người đi qua đi lại nói chuyện cười đùa ngang qua nhà Mão. Tiếng cười nói trở nên rộn ràng hơn với cái xóm nhỏ ấy. Mão và bố vẫn nằm im đó bất động như không có việc gì xảy ra.
…….
Cơm nước xong, bà khua hai cha con dậy. Vừa mệt, vừa đói Mão ăn cũng chỉ được hơn nữa chén. Trái ngược thì bên cạnh con Dần chỉ có cắm đầu ăn cắm cúi. Nó ăn như chưa từng được ăn mấy hôm, ăn nhiều lắm. Nếu như mọi ngày thì giờ cơm là cả nhà vừa ngồi ăn vừa nói chuyện gia đình một cách vui vẻ, ấm cúng, để cho bữa cơm trở nên ngon miệng thì hôm nay trong bữa cơm có một cái gì đó nặng trĩu làm cho cả nhà cơm nuốt không trôi ngoài con Dần.
Buồn lắm, tủi lắm, và cả hối hận nữa. Hối hận cho tất cả những việc mình gây ra cho gia đình. Không biết làm sao cho mình có thể trả lại cho gia đình những bữa cơm ngon, những tiếng cười hạnh phúc, và những câu chuyện gia đinh. Mão thầm nhủ với lòng là sẽ làm lại từ đầu. Bỏ hết bỏ hết tất cả để làm lại. Nhưng không biết ắt đầu từ đâu ? Ở lại quê hương hay là bỏ xứ ra đi ?
Điều này đã làm cho Mão ăn không ngon, ngủ không yên mấy ngày liền. Cuối cùng Mão đã quyết định từ bỏ gia đình, quê hương để ra đi tới một phương trời mới. Ở đó không ai biết được đến mình và ở đây cũng là động lực giúp mình làm lại tất cả.
Một ngày kia khi mọi người chìm trong giấc ngủ, ánh trăng ngoài kia soi sáng cả một vùng trời. Đôi tay nặng kéo từng con chử vào trang giấy. Những giọt lệ của Mão rơi xuống làm nhòe cả trang thư đang viết. Anhs trăng ngoài kia vẫn còn chiếu sáng, Từng luồng ánh sáng xoi vào tận cửa chui qua song lọt vào chổ Mão đang ngồi và lọt cả vào lá thư đang viết vẫn còn dỡ dang.
Ò ó o..o. Ò ó o..o.
Các chú gà đã báo đến canh ba. Lặng lẽ để lại lá thư trên bạn, hé mở cửa Mão khăn gói ra đi, đi đến một phương trời mới. Nơi đó không có ai biết, vừa lúc trời còn đang chìm trong cái màn sương dêm mù mịt lạnh lẽo.
Sáng ra bà lão không thấy Mão đâu, chỉ thấy có lá thư trên bàn. Bà không biết có chuyện gì xảy ra. Ông bà lại là người thất học nên cũng chỉ biết đó là lá thư chứ không biết được nội dung bên trong viết những gì. Dần đứng kề bên cầm lá thư đọc cho hai vợ chồng ông Hai nghe. Nghe xong mới biết được thằng Mão đã ra đi. Ít ra trong thư khi viết cũng nên để lại bhững dòng địa chỉ cho gia đình, Nhưng không, Mão không để lại một dòng địa chỉ nào. Chỉ biết là Mão kể lại những việc sai trái của mình, những lỗi lầm mình gây ra cho gia đình. Và Mão nói là đừng nên đi tìm mà tự động một ngày kia Mão sẽ về. Ở cuối thư Mão chỉ ghi ngắn gọn “bảy năm “. Cái từ bảy năm ấy không biết có ý nghĩa gì ? Bảy năm sau chăng ? Bảy năm thì dài quá khi mà hai vợ chồng ông Hai đã già. Điều này đã làm cho hai vợ chồng ông suy nghỉ nhiều lắm.
Còn nữa
Một ngày trôi qua êm ả. Cũng như bao ngày khác, Dần đậy thật sớm không biết là đậy sớm để làm gì. Lẩn quẩn xung quanh hiên nhà hết đứng lại ngồi, đi tới đi lui hiếm khi Dần lại thử sức mình trong các bài tập thể dục buổi sáng. Nhâm nhi ly nước lạnh thay trà khi mệt mỏi. Kiểu cách giống hệt với các cụ ta ngày xưa.
Chợt bổng có tiếng gọi vang từ phía trong nhà vọng ra.
Con Dần ! Con Dần đâu rồi ? Vào đây nhanh U có chuyện này muốn hỏi.
Dần biết đó là tiếng của u nhưng không biết có chuyện gì xảy ra trong nhà mình lúc đó.
Nhanh. Nhang lên !
Một lần nữa tiếng u trong nhà vọng ra,
Vâng ạ. Dần đáp lại.
Dần lật đật chạy vội vào nhà, với luôn ly nước trên bàn làm cho nó rơi xuống đát vỡ vụn
Xoảng.
Có chuyện gì mà mới sáng u đã gọi con. Có chuyện gì không hả u ?
Có có chứ. Bộ có chuyện gì tôi mới gọi cô hả ? Mà nè ngày thường tau cũng chưa gọi mày nhé. Con gái như tụi mày bây giờ hư hỏng lắm, Mặt trời lên tận sào rồi mà cũng chưa thấy dậy, mày cũng thế. Mà sao hôm nay mày dậy sớm thế nhỉ ? Dần mày có biết anh Mão mày đi đâu mấy ngày nay không ? Bà lão hỏi.
Anh ấy đi đâu thì mặc kệ anh ấy. Con không thấy. Không thấy cách đây ba hôm rồi. Dần đáp lại.
Vừa dứt lời thì phia xa xa cổng nhà đã thấy thấp thoáng bóng dáng của Mão khập khểnh bước được bước không trông giống hệt người say lê từng bước chân nặng trĩu về nhà.
Cùng lúc đó ông Hai bố của Dần và Mão bước từ nhà trên xuống ngang qua chổ hai mẹ con Dần đang ngồi nói chuyện. Trên tay cầm ấm trà cũ của tối hôm qua xuống bếp để thay ấm trà mới.
Ủa ! Bà ơi ? Bóng ai như bóng thằng Mão. Đúng thằng Mão nhà mình đang đi ngang qua cổng để vào nhà kìa bà. Ông Hai nói trong vội vàng.
Nó, chính nó. Thằng Mão thằng con trai của ông đó chứ còn ai ra ngoài nó. Nó đã đi khỏi cái nhà này ba hôm nay rồi đó ông có biết không ??
Trời ơi ?? Sao mà khổ cái thân già này lắm nè Trời. Chồng với chả con…..! Bà lão than.
Bà ơi! Cái gì cũng phải có đầu có đuôi, có lý có lẽ của nó. Giận quá, nóng quá là mất khôn. Bà có nghe “giận mất khôn” không ?
Nói gì ?? Từ từ à ? đầu với chả đuôi, lý với lẽ. Theo ông người làm cha làm mẹ như mình mà không biết con mình đi đâu trong mấy ngày liền vậy ư ? Ai mà không cảm thấy sót ruột hả ông ?
Quay về với con Dần nó cứ đừng khép núp lum khum ở phái góc giường. Cái giường mà nó hay ngồi mỗi khi nó buồn, nó thơ thẩn ở phía trước hiên nhà.
Chợt.
Chuyện gì, có chuyện gì không mà ầm ỉ lên thể ?? Thằng Mão lên tiếng. Miệng nó nói ra không khác gì giọng nói của một người say, một kẻ bần tiện rách rưới.
Mùi rượu nồng nắc bốc ra từ người Mão khiến cho hai vợ chồng ông Hai phải lên tiếng bức xúc.
Đồ con mất dạy. Mày đi đâu mấy hôm nay mà không thấy mày ngoảnh mặt về ngôi nhà này. Ít ra mày cũng nhớ đến hai ông bà già này mà về một vài lần trong bữa cơm chứ. Sao mày không đi luôn đi, mày còn vác mặt về đây, về ngôi nhà này làm chi nữa. Đồ mất dạy.
Lúc này trên khuôn mặt của hai vợ chồng ông Hai lộ lên một nỗibuồn, một nỗi buồn khôn tả. Buồn cho cái gia cảnh nghèo khó. Buồn cho cái xã hội tồi tàn, địa chủ, ông hương, ông tổng lộng hành khắp nơi. Nỗi buồn lớn nhất là buồn cho đứa con trai duy nhất của mình đua đòi, suốt ngày chơi ăn chơi xa đọa với đám bạn nhà giàu.
Khác với mọi ngày hai vợ chồng thương yêu chìu chuộng đứa con trai duy nhất thì hôm nay hai vợ chồng thay nhau la mắng Mão một cách thậm tệ
Con nằm xấp xuống giường cho thầy. Còn bà, bà lên gian nhà trên mang cây roi tôi để trên đầu tủ xuống đây cho tôi. Tôi phải cho thằng Mão một bài học nhớ đời.
Vừa nói ông lão vừa ho. Một giọng ho đằc trưng của người già, cũng đúng thôi khi mà người lớn tuổi lên cơn tức tối. Ho, khạc nhổ chỉ là chuyện bình thường. Có lúc sẽ dẫn đến cái chết bất cứ lúc nào.
Cho mày chừa này ! Cho mày bỏ cái thói đua đòi này. Ông Hai vừa nói vừa đập cây roi sắc bén vào lưng Mão.
Đau lắm. Nhưng Mão không kêu một lời nào.
Nói về cây roi dùng để đánh Mão, đây là ccây roi di truyền từ đời ông Tổ của Mão để lại dùng khuyên răng con cháu. Những trận đòn kể từ khi có cây roi cũng nhiều lên.
Đánh nhiều. Đau lắm, đau không chịu nỗi nữa Mão ngất đi. Người trức tiếp cầm roi đánh cũng mệt do sức khỏe yếu không còn sức để mà đánh thêm được nữa thiếp đi lúc nào không hay.
Dần vẫn cứ đứng như chổ cũ. Nó đứng như trời trồng không động đậy,giọng nói cũng im. Noa giống như là một người mất hồn, một người không còn cảm giác.
Chỉ thấy thương bà lão vừa lo cho chồng, vừa lo cho Mão đến mức quên cả ăn
Mặt trời giờ cũng đã lên ngang sào
Dần vẫn đứng nguyên chỗ cũ.
Dần ! mày không đi học hả.
Giật mình Dần quýnh lên cuốn cuồng chạy đi học. Nhà giờ đây chỉ có mình bà lão với hai cha con đang nằm bất động. Lắng nhẹ đi khẻ bà lão vác cuốc ra đồng.
Bà lão lại vavs cuốc ra đồng
Ngoài đường người đi qua đi lại nói chuyện cười đùa ngang qua nhà Mão. Tiếng cười nói trở nên rộn ràng hơn với cái xóm nhỏ ấy. Mão và bố vẫn nằm im đó bất động như không có việc gì xảy ra.
…….
Cơm nước xong, bà khua hai cha con dậy. Vừa mệt, vừa đói Mão ăn cũng chỉ được hơn nữa chén. Trái ngược thì bên cạnh con Dần chỉ có cắm đầu ăn cắm cúi. Nó ăn như chưa từng được ăn mấy hôm, ăn nhiều lắm. Nếu như mọi ngày thì giờ cơm là cả nhà vừa ngồi ăn vừa nói chuyện gia đình một cách vui vẻ, ấm cúng, để cho bữa cơm trở nên ngon miệng thì hôm nay trong bữa cơm có một cái gì đó nặng trĩu làm cho cả nhà cơm nuốt không trôi ngoài con Dần.
Buồn lắm, tủi lắm, và cả hối hận nữa. Hối hận cho tất cả những việc mình gây ra cho gia đình. Không biết làm sao cho mình có thể trả lại cho gia đình những bữa cơm ngon, những tiếng cười hạnh phúc, và những câu chuyện gia đinh. Mão thầm nhủ với lòng là sẽ làm lại từ đầu. Bỏ hết bỏ hết tất cả để làm lại. Nhưng không biết ắt đầu từ đâu ? Ở lại quê hương hay là bỏ xứ ra đi ?
Điều này đã làm cho Mão ăn không ngon, ngủ không yên mấy ngày liền. Cuối cùng Mão đã quyết định từ bỏ gia đình, quê hương để ra đi tới một phương trời mới. Ở đó không ai biết được đến mình và ở đây cũng là động lực giúp mình làm lại tất cả.
Một ngày kia khi mọi người chìm trong giấc ngủ, ánh trăng ngoài kia soi sáng cả một vùng trời. Đôi tay nặng kéo từng con chử vào trang giấy. Những giọt lệ của Mão rơi xuống làm nhòe cả trang thư đang viết. Anhs trăng ngoài kia vẫn còn chiếu sáng, Từng luồng ánh sáng xoi vào tận cửa chui qua song lọt vào chổ Mão đang ngồi và lọt cả vào lá thư đang viết vẫn còn dỡ dang.
Ò ó o..o. Ò ó o..o.
Các chú gà đã báo đến canh ba. Lặng lẽ để lại lá thư trên bạn, hé mở cửa Mão khăn gói ra đi, đi đến một phương trời mới. Nơi đó không có ai biết, vừa lúc trời còn đang chìm trong cái màn sương dêm mù mịt lạnh lẽo.
Sáng ra bà lão không thấy Mão đâu, chỉ thấy có lá thư trên bàn. Bà không biết có chuyện gì xảy ra. Ông bà lại là người thất học nên cũng chỉ biết đó là lá thư chứ không biết được nội dung bên trong viết những gì. Dần đứng kề bên cầm lá thư đọc cho hai vợ chồng ông Hai nghe. Nghe xong mới biết được thằng Mão đã ra đi. Ít ra trong thư khi viết cũng nên để lại bhững dòng địa chỉ cho gia đình, Nhưng không, Mão không để lại một dòng địa chỉ nào. Chỉ biết là Mão kể lại những việc sai trái của mình, những lỗi lầm mình gây ra cho gia đình. Và Mão nói là đừng nên đi tìm mà tự động một ngày kia Mão sẽ về. Ở cuối thư Mão chỉ ghi ngắn gọn “bảy năm “. Cái từ bảy năm ấy không biết có ý nghĩa gì ? Bảy năm sau chăng ? Bảy năm thì dài quá khi mà hai vợ chồng ông Hai đã già. Điều này đã làm cho hai vợ chồng ông suy nghỉ nhiều lắm.
Còn nữa