View Full Version : Đêm nhớ,
Cao Hải
16-03-2010, 10:37 PM
Đêm nhớ
Hàng cây buồn bã
Lặng lẽ trong đêm
Nghe bước chân êm
Ai về cuối phố
Gió sao buồn quá
Gió như nhớ ai
Thì thầm ngang tai
Bao giờ em đến.
Trăng như cùng gió
Chung một nỗi buồn
Thao thức suốt đêm
Mong chờ, nhung nhớ.
( hè đến ... em về quê ... anh buồn lê thê ... lòng nhung nhớ )
:) :D
Tiểu Vũ
17-03-2010, 10:05 PM
Anh ngỏ lời yêu em
Vào một đêm trăng khuyết
Bởi tình yêu tha thiết
Biết chọn lúc đêm rằm
Em vui lúc trăng tròn
Chạnh lòng khi trăng khuyết
Anh ơi, anh có biết?
Trăng hay tình lứa đôi?
Sao anh lại ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Ðể bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn
iamme
17-03-2010, 10:07 PM
TRĂNG KHUYẾT của Phi Tuyết Ba, ngày trc cô Hoa rất hay đọc bài này!
Tiểu Vũ
17-03-2010, 10:21 PM
Chiếc giày chân trái
- Tặng tất cả những người vẫn đi tìm 1 nửa!-
Có một nỗi buồn không đáy: - thời gian -
Có một nỗi buồn không tan trong thời gian không đáy
Đó là nỗi buồn của chiếc giày chân trái
Không tìm thấy chiếc giày chân phải để thành đôi
Hỡi chiếc giày bên phải của tôi ơi
Em ở nơi đâu để tôi đi tìm mãi
Đã đôi ba lần tìm thấy chiếc giày bên phải
Thử mang vào rồi mới biết chẳng vừa chân
Mỗi lần thử mang lại đau thêm một lần
Không chỉ đau chân tôi... đau cả chiếc giày phải ấy
Thử vào,chưa vừa,vẫn cứ cố mang lấy
Hi vọng đi nhiều giày sẽ vừa thôi
Ở trên đời này giày chỉ có một đôi
Nhưng nếu không thử mang sẽ chẳng tìm nhau được
Như tôi và em nếu không cùng chung bước
Làm sao biết rằng ta sẽ hợp nhau?!
Này em ơi,cuộc sống có bao lâu
Hững hờ mà chi mãi chơi trò dí bắt
Em trốn,tôi tìm rồi đôi ta cũng gặp
Nỗi buồn trong thời gian không đáy...sẽ tan thôi.
leeblue
18-03-2010, 10:48 AM
Hồi trước cô Hoa cũng rất hay đọc bài này và còn cả bài Chiếc lá buổi đầu tiên nữa
gato.deono
18-03-2010, 12:16 PM
Anh có một tình yêu
Mỏng manh như chiếc lá...
Anh có một tình yêu
Như sóng ngầm biển cả..
Tại em, chỉ tại em
Anh dễ quên dễ nhớ
Nơi đâu cũng hóa thành
Khuôn mặt em rạng rỡ
Đang ăn cơm bỗng hát
Giữa giấc ngủ mỉm cười..
Anh bất thường là thật
Bắt đền em, em ơi..!
Kitty
18-03-2010, 06:01 PM
KHI TA MỈM CƯỜI VÀ NÓI...
Tác giả: Nguyễn Phong Việt
Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít
Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…
Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời…
Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?
Khi ta mỉm cười và nói - có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát
Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!
Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?
Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…
Khi ta mỉm cười và nói - cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế
Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?
Khi ta mỉm cười và nói - thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…
panda
20-03-2010, 08:35 PM
ĐÔI DÉP
Nguyễn Trung Kiên
Bài thơ này có thể mọi người đều biết nhưng vẫn xin post lên đây, chia sẻ chút cảm xúc:D
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
(Tuyệt tuyệt cú mèo :D)
toanthaibinh
23-04-2010, 01:45 AM
:p
Đêm nhớ
Hàng cây buồn bã
Lặng lẽ trong đêm
Nghe bước chân êm
Ai về cuối phố
Gió sao buồn quá
Gió như nhớ ai
Thì thầm ngang tai
Bao giờ em đến.
Trăng như cùng gió
Chung một nỗi buồn
Thao thức suốt đêm
Mong chờ, nhung nhớ.
( hè đến ... em về quê ... anh buồn lê thê ... lòng nhung nhớ )
:) :D
Hậu Giang
Trời nắng chang chang
Đêm thì muỗi khóc
Năm canh trằn trọc
Thổn thức ai về...
(^_^)!
Nằm ngửa nhớ con
Nằm nghiêng nhớ vợ
Bâng khuâng trong dạ nhớ quê nhà.
00:49' 23/04/2010.
Powered by vBulletin™ Version 4.0.2 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.