Meo Mun
16-03-2010, 11:59 PM
1001 mối tình đầu
Mối tình có hình bóng rổ
Cô gái trong trái tim tuổi 15 của tôi là một cô bạn cùng lớp,người sở hữu một mái tóc dài đen mượt và nụ cười mà mỗi lần bắt gặp tôi lại thấy mình như… đang bay.Cô ấy tên là Hồng Anh.
Hồi mới vào lớp 10, tôi có nghe trong giờ giảng của thầy giáo dạy văn rằng: khi người ta rất cần, rất thích một thứ gì đó thì thường nghĩ rằng người khác cũng rất cần, rất thích nó. Nghĩ đi nghĩ lại thì đó là lí do duy nhất giải thích được vì sao tôi lại tặng cho Hồng Anh… một quả bóng rổ nhân dịp sinh nhật. Khi tôi biết được là Nam, thằng bạn thân nhất của tôi, đã tặng cho cô bạn ấy một bộ gương lược dễ thương khủng khiếp (và bạn ấy thì thích mê!), tôi đã nhận ra mình ngốc xít biết chừng nào.Một cách hoàn toàn bản năng, tôi tìm cách ngăn Hồng Anh mở món quà của chính tôi. Nhưng vô ích. Thói quen của tất cả chúng tôi là mở quà ngay khi vừa được nhận.
Hồng Anh giữ nụ cười trên môi, lúi húi gỡ lớp giấy bọc, vẫn đinh ninh là một chú gấu bông(tại sao tôi không đem đến một chú gấu bông cơ chứ?). “Thế là hết!”, tôi đã nghĩ thế khi nhìn vẻ mặt sửng sốt của Hồng Anh (và của mọi người).Quả thực một cô gái chưa bao giờ rời xa những chiếc váy bồng bềnh như Hồng Anh biết làm gì với quả bóng rổ ấy bây giờ? Những người bạn bắt đầu đoán xem “ý đồ” của tôi là gì.Tôi chẳng có “ý đồ” gì cả.Tôi đâu có “thâm thúy” đến mức như vậy. Đơn giản vì quả bóng rổ là thứ tôi thích nhất, và tôi nghĩ là Hồng Anh cũng thế, thế thôi…
Tất nhiên là Hồng Anh cảm ơn tôi vì món quà,nhưng tôi biết tất cả những người lịch sự khi nhận được quà đều nói thế cả.Cố giấu vẻ thất vọng, tôi gần như im lặng suốt buổi tiệc.Bài học đầu tiên tôi nhận được rất đơn giản: thứ mình thích nhất chưa hẳn là món quà tuyệt nhất.
Sáng hôm sau,tôi đến trường trong trạng thái uể oải của kẻ vẫn chưa muốn bước chân ra khỏi cơn mơ.Bỗng Hồng Anh xuất hiện và bạn ấy khẳng định chắc chắn rằng bạn ấy thực sự thích quả bóng ,thậm chí còn ngỏ ý nhờ tôi dạy chơi.Tôi không tin vào tai mình nữa.Ngay lập tức tôi bước ra khỏi sự mơ màng ngái ngủ,vì hiện thực lúc ấy còn hơn cả mơ.
Và đó là mối tình đầu của tôi. Đến tận khi chúng tôi tốt nghiệp phổ thông trung học tôi mới biết là tối hôm đó,Nam, cậu bạn thân nhất của tôi đã gọi điện cho Hồng Anh rất muộn chỉ để nói với cô ấy rằng tôi đã tặng thứ tôi thích nhất cho cô ấy,rằng như thế có nghĩa là cô ấy rất có ý nghĩa với tôi. Điều kỳ lạ là tôi chưa bao giờ nói với cậu ấy về điều đó.Nam có lẽ là người duy nhất nhận thấy sự thất vọng cố giấu trong đôi mắt tôi trong buổi tối ngày hôm đó.Tôi không rõ Nam đã nói với Hồng Anh những gì,nhưng tôi hiểu rất rõ bài học thứ hai của mình: những người bạn thân luôn mang đến những điều kỳ diệu thực sự.
…Rồi nhẹ nhàng như khi bắt đầu, mối tình của tôi “ra đi’ thật khẽ.Cũng có những dằn vặt,buồn bã và thao thức…nhưng cùng với thời gian, những gì còn lại chỉ là hai điều thú vị mới mẻ mà tôi chợt nhận ra về cuộc sống và chút mơ màng ngọt ngào cùng tiếc nuối dịu dàng…
ĐẦU ĐINH
Mối tình có hình bóng rổ
Cô gái trong trái tim tuổi 15 của tôi là một cô bạn cùng lớp,người sở hữu một mái tóc dài đen mượt và nụ cười mà mỗi lần bắt gặp tôi lại thấy mình như… đang bay.Cô ấy tên là Hồng Anh.
Hồi mới vào lớp 10, tôi có nghe trong giờ giảng của thầy giáo dạy văn rằng: khi người ta rất cần, rất thích một thứ gì đó thì thường nghĩ rằng người khác cũng rất cần, rất thích nó. Nghĩ đi nghĩ lại thì đó là lí do duy nhất giải thích được vì sao tôi lại tặng cho Hồng Anh… một quả bóng rổ nhân dịp sinh nhật. Khi tôi biết được là Nam, thằng bạn thân nhất của tôi, đã tặng cho cô bạn ấy một bộ gương lược dễ thương khủng khiếp (và bạn ấy thì thích mê!), tôi đã nhận ra mình ngốc xít biết chừng nào.Một cách hoàn toàn bản năng, tôi tìm cách ngăn Hồng Anh mở món quà của chính tôi. Nhưng vô ích. Thói quen của tất cả chúng tôi là mở quà ngay khi vừa được nhận.
Hồng Anh giữ nụ cười trên môi, lúi húi gỡ lớp giấy bọc, vẫn đinh ninh là một chú gấu bông(tại sao tôi không đem đến một chú gấu bông cơ chứ?). “Thế là hết!”, tôi đã nghĩ thế khi nhìn vẻ mặt sửng sốt của Hồng Anh (và của mọi người).Quả thực một cô gái chưa bao giờ rời xa những chiếc váy bồng bềnh như Hồng Anh biết làm gì với quả bóng rổ ấy bây giờ? Những người bạn bắt đầu đoán xem “ý đồ” của tôi là gì.Tôi chẳng có “ý đồ” gì cả.Tôi đâu có “thâm thúy” đến mức như vậy. Đơn giản vì quả bóng rổ là thứ tôi thích nhất, và tôi nghĩ là Hồng Anh cũng thế, thế thôi…
Tất nhiên là Hồng Anh cảm ơn tôi vì món quà,nhưng tôi biết tất cả những người lịch sự khi nhận được quà đều nói thế cả.Cố giấu vẻ thất vọng, tôi gần như im lặng suốt buổi tiệc.Bài học đầu tiên tôi nhận được rất đơn giản: thứ mình thích nhất chưa hẳn là món quà tuyệt nhất.
Sáng hôm sau,tôi đến trường trong trạng thái uể oải của kẻ vẫn chưa muốn bước chân ra khỏi cơn mơ.Bỗng Hồng Anh xuất hiện và bạn ấy khẳng định chắc chắn rằng bạn ấy thực sự thích quả bóng ,thậm chí còn ngỏ ý nhờ tôi dạy chơi.Tôi không tin vào tai mình nữa.Ngay lập tức tôi bước ra khỏi sự mơ màng ngái ngủ,vì hiện thực lúc ấy còn hơn cả mơ.
Và đó là mối tình đầu của tôi. Đến tận khi chúng tôi tốt nghiệp phổ thông trung học tôi mới biết là tối hôm đó,Nam, cậu bạn thân nhất của tôi đã gọi điện cho Hồng Anh rất muộn chỉ để nói với cô ấy rằng tôi đã tặng thứ tôi thích nhất cho cô ấy,rằng như thế có nghĩa là cô ấy rất có ý nghĩa với tôi. Điều kỳ lạ là tôi chưa bao giờ nói với cậu ấy về điều đó.Nam có lẽ là người duy nhất nhận thấy sự thất vọng cố giấu trong đôi mắt tôi trong buổi tối ngày hôm đó.Tôi không rõ Nam đã nói với Hồng Anh những gì,nhưng tôi hiểu rất rõ bài học thứ hai của mình: những người bạn thân luôn mang đến những điều kỳ diệu thực sự.
…Rồi nhẹ nhàng như khi bắt đầu, mối tình của tôi “ra đi’ thật khẽ.Cũng có những dằn vặt,buồn bã và thao thức…nhưng cùng với thời gian, những gì còn lại chỉ là hai điều thú vị mới mẻ mà tôi chợt nhận ra về cuộc sống và chút mơ màng ngọt ngào cùng tiếc nuối dịu dàng…
ĐẦU ĐINH